Nguyên văn bài thơ Trước biển (Vũ Quần Phương) được trích đưa vào đề thi THPT Quốc gia 2019 môn Ngữ văn - Sach hay, Top 10 hay nhat, NCKHSPUD, SKKN, Hoi dap


Máy trợ giảng giá rẻ -> Bấm vào đây ...Trung thu tặng bé quà gì==> Bấm vào đây ...

Máy trợ giảng giá rẻ, Bấm vào đây
Trung thu tặng bé quà gì, Bấm vào đây
Thuộc lớp nhà thơ xuất hiện thời chống Mỹ, Vũ Quần Phương đến với thơ từ khá sớm. Ở tập 'Sức mới' (Nhà xuất bản Thanh Niên,1958), chàng sinh viên Đại học Y khoa Hà Nội Vũ Ngọc Chúc trình làng với bút danh Vũ Quần Phương - một giọng điệu trữ tình nhiều hứa hẹn.

Thuộc lớp nhà thơ xuất hiện thời chống Mỹ, Vũ Quần Phương đến với thơ từ khá sớm. Ở tập 'Sức mới' (Nhà xuất bản Thanh Niên,1958), chàng sinh viên Đại học Y khoa Hà Nội Vũ Ngọc Chúc trình làng với bút danh Vũ Quần Phương - một giọng điệu trữ tình nhiều hứa hẹn.


Trước biển 
Vũ Quần Phương

Biết nói gì trước biển em ơi!
Trước cái xa xanh thanh khiết không lời
Cái hào hiệp ngang tàng của gió
Cái kiên nhẫn của nghìn đời sóng vỗ
Cái nghiêm trang của đá đứng chen trời
Cái giản đơn sâu sắc như đời

Chân trời kia biển mãi gọi người đi
Bao khát vọng nửa chừng tan giữa sóng
Vầng trán mặn giọt mồ hôi cay đắng
Bao kiếp vùi trong đáy lặn mù tăm
Nhưng muôn đời vẫn những cánh buồm căng
Bay trên biển như bồ câu trên đất
Biển dư sức và người không biết mệt
Mũi thuyền lao mặt sóng lại cày bừa
Những chân trời ta vẫn mãi tìm đi

Em ơi em biển sâu rộng nhường kia
Ai biết được tự nơi nào biển mặn
Ơi hạt muối mang cho đời vị mặn
Tự bao giờ biển đã biết thương ta

Anh lặng im trên bãi cát như mơ
Trưa cô độc mặt trời lên chót đỉnh
Chỉ còn anh với nghìn trùng sóng đánh
Với nghìn trùng sâu lắng thương em
Chiều nay thôi khi nước thuỷ triều lên
Biển lại xoá dấu chân anh trên cát
Đời thay đổi những vui buồn sẽ khác
Vui buồn nào chẳng đậm lẽ thương nhau

Đến bao giờ anh được đứng cùng em
Trước biển lớn cuộc đời thương cảm ấy
Đêm gió trở mấy lần con sóng dậy
Chân trời nào đang có cánh buồm đi?

Ôi cuộc đời sâu rộng nhường kia
Sâu như biển, rộng như triều tít tắp
Vị biển mặn đến quá chừng mặn chát
Hạt muối đời hai đứa cắn chung nhau
Anh hiểu sao con sóng sớm bạc đầu

Anh hiểu sao chúng ta lại yêu nhau
Biển rộng quá, biển cần trời, cần đất
Bờ dẫu xa, bờ còn là có thật
Biển không cùng biển vẫn đỡ hơn anh
Trưa biển này anh chỉ nắm tay anh

Sóng bạc đầu biển vẫn mãi tươi xanh
Khi ta hết cuộc đời kia vẫn thế
Cái lúc ta chẳng được chờ nhau nữa
Gió vẫn vào thầm thĩ lá thông non
Dưới bãi xa con sóng vẫn bồn chồn
Vẫn chờ đợi một cái gì chưa tới
Mặt trời lên những chân trời lại mới
Những chân trời mờ ảo thuở ngày thơ...

Những cánh buồm lại rẽ sóng ra đi
Gió còn trẻ và buồm đang khao khát
Thuyền quăng lưới như đàn chim tha rác
Mặt biển bằng vui như mái nhà ta
Biết nói gì trước biển quá bao la
Trước tất cả những điều đơn giản thế
Anh đứng lặng nghe ngấm vào chất bể
Tiếng sóng dào trên một bãi dương xa...


Nguồn:
1. Vầng trăng trong chiếc xe bò, NXB Văn học, 1988
2. Thơ Việt Nam 1945-1985, NXB Văn học, 1985
Khởi đầu sự nghiệp văn chương từ một cảnh quê - tình quê ấy, đến nay Vũ Quần Phương đã có trên 40 năm gắn bó với thơ. Anh lần lượt xuất hiện với Cỏ mùa xuân (in chung với Văn Thảo Nguyên,1964), Hoa trong cây (1977), Những điều cùng đến (1983- Giải thưởng Hội Nhà văn Việt Nam), Cát sáng (tập thơ về tình yêu - in chung với Bằng Việt, 1985), Vầng trăng trong xe bò (1988), Vết thời gian (1996- Giải thưởng Hội Nhà văn Việt Nam), Quên chữ quên câu ( 2000), Giấy mênh mông trắng (2003)...

Thơ Vũ Quần Phương, như nhận xét của nhiều người, gắn bó có chủ đích với mạch sống chung của dân tộc, của đất nước với bao nhiêu đổi thay kỳ diệu, làm sáng lên những phẩm chất bình dị mà cao quí từ hậu phương lớn đến tiền tuyến lớn, từ những điều giản dị ẩn khuất đến hành động cao cả, anh hùng. Anh viết về Bác Hồ kính yêu với lòng biết ơn vô hạn:

                        Bác Hồ ơi, vị muối mặn con ăn

                        Đã kết đậm bao tình thương của Bác

                        Manh áo ấm con mặc khi trở rét

                        Đã dệt vào trăm mối Bác lo toan.

(Thấm trong Di chúc, 1969)

Chất trữ tình trong thơ Vũ Quần Phương là sự điềm đạm sâu sắc, không ồn ào, lên gân, cao giọng. Anh là nhà thơ có "con mắt xanh" và trái tim nồng ấm tình đời, sự mẫn cảm thông tuệ của "người quan trắc". Còn nhớ câu thơ Vũ Quần Phương viết khi còn trẻ măng, trong đêm "thức cùng đất nước", lắng nghe trong cõi huyền vi trời đất chuyển vần có cả "Tiếng trẻ nhà ai u ơ trở giấc/ Theo gió đêm về vọng đến đài tôi". Anh đã có câu thơ bộc lộ nhân sinh quan của thời đại mới:

                        Ta tính đất trời ta định đời ta

(Trên đài quan trắc khí tượng, 1958)

Nhà thơ đã "phát hiện và mách bảo giúp chúng ta, sau cái vẻ ngoài bình lặng của cuộc sống, có một mạch ngầm ấm nóng với bao nỗi vui - buồn - mừng - giận... hy sinh, chiến thắng... Cái hương vị ngọt ngào của tình yêu, hạnh phúc" (Vũ Quang Vinh - Vũ Văn Sĩ).

                        Dẫu ngày mai cỏ che khuất chân bia

                        Thời gian che những mặt người chúng ta không gặp lại

                        Tiếng bom dội qua câu thơ tình ái

                        Vẫn rung lòng những đôi lứa mai sau.

(Những điều cùng đến, 1968)

Một sức liên tưởng đa chiều, gợi suy ngẫm và hồi tưởng những năm tháng ác liệt, sống chết với quân thù trên mỗi thước đất chiến hào nóng bỏng!

Thơ Vũ Quần Phương giữ được sự điềm tĩnh cần thiết giữa dòng chảy hối hả của cuộc đời. Anh cảm động trước sự cần mẫn của những người trồng cỏ bên hè phố,nao lòng trước một làn điệu dân ca vấn vít "ba cánh đồng trăng sáng", chợt lững thững một chiều trung du đến với người chăn bò sữa, lại trở về với các cụ chép sách trong thư viện, đến với người chăn vịt một đêm sao.

Thơ ấy có sức ôm chứa bởi mối giao kết máu thịt với cuộc sống mà nhà thơ trân trọng. Nhiều bạn trẻ chép thơ tình Vũ Quần Phương:

                        Biết nói gì trước biển em ơi

                        Trước cái xa xanh thanh khiết không lời

                        Cái hào hiệp ngang tàng của gió

                        Cái kiên nhẫn của nghìn đời sóng vỗ

                        Cái nghiêm trang của đá đứng chen trời...

(Trước biển)

                        Áo đỏ em đi giữa phố đông

                        Cây xanh như cũng ánh theo hồng

                        Em đi lửa cháy trong bao mắt

                        Anh đứng thành tro, em biết không.

                                    (Áo đỏ)

Trong các cây bút thơ sung sức của Hội Nhà văn Việt Nam, Vũ Quần Phương có cách đóng góp riêng, có lúc khiến ta cảm phục cả nhà thơ và người đợi chờ thuỷ chung trên nhịp cầu đôi lứa:

                        Đứng một ngày đất lạ thành quen

                        Đứng một đời em quen thành lạ...

                                    (Đợi)

Chủ nghĩa nhân đạo thời đại chúng ta đã cho anh triết lý nhân sinh Việt Nam từ niềm yêu tin cuộc sống đầy lo toan vất vả nhưng cũng thật ấm lòng, giúp cho thơ tránh được cái nhìn "siêu thực" nhợt nhạt, giúp cho thơ từ chốn cao siêu trở về với đời sống thường nhật "cõi trần":

                        Thôi thông ở lại với trời

                        Ta về phố chợ với người hồng nhan

                        Cõi trần bào ruột xót gan

                        Bát cơm nóng hổi, giòn tan miếng cà...

(Giã từ Yên Tử)

Vũ Quần Phương có đức tính siêng năng của người dân quê nhà, chịu học, chịu nghĩ ngợi, chịu khó đi về với những điều tâm đắc, thức khuya dậy sớm, đọc và viết. Anh thông hiểu thơ, tin yêu và trân trọng văn học dân tộc.

Vũ Quần Phương còn là người bình thơ có uy tín. Anh là chủ biên, viết lời giới thiệu nhiều công trình, tuyển tập thơ lớn nhưng cũng sẵn lòng chi chút, chia sẻ tâm tư với đồng nghiệp cùng trang lứa và với cả những cây bút trẻ. Anh đã in Thơ với lời bình(1989),góp vào việc bình giảng văn học trong nhà trường nhiều năm qua.

Sinh năm 1940, quê gốc Quần Phương nay là xã Hải Trung, huyện Hải Hậu, tỉnh Nam Định, sau khi tốt nghiệp Đại học Y khoa Hà Nội, Vũ Quần Phương làm công tác biên tập văn học ở Đài Tiếng nói Việt Nam, Nhà xuất bản Văn học, rồi ở Hội Liên hiệp Văn học Nghệ thuật Hà Nội giữ cương vị Chủ tịch Hội. Nhà thơ Vũ Quần Phương là đại biểu Quốc hội khoá IX (1992-1997), Phó tổng biên tập tạp chí Văn chương Việt Nam. Nhiều năm công tác tại Hội Nhà văn Việt Nam, nhà thơ hiện là Chủ tịch Hội đồng Thơ - Hội Nhà văn Việt Nam. Năm 2007, nhà thơ Vũ Quần Phương  được trao Giải thưởng Nhà nước về Văn học (đợt II).

Anh viết trong niềm yêu quê hương da diết:

                        Tên Quần Phương, thân tha phương

                        Tôi lấy tên quê làm độ đường

                        Sáu tuổi tiễn cha về với đất

                        Nấm mộ ven đồng hoá cố hương.

(Thơ tặng quê, làng Quần Phương,1991)

Mỗi nhà thơ đều có một điểm khởi đầu. Phải chăng, với Vũ Quần Phương quê hương - gia đình là điểm khởi đầu thiêng liêng nhất để từ đó, anh đến với tình yêu đất nước, với trang thơ biển lớn cuộc đời.
Những cuốn sách hay nên đọc - Bấm vào đây
Thống kê điểm chuẩn lớp 10 nhiều năm - Bấm vào đây
Tải SKKN=Tài liệu - Bấm vào đây

loading...

0 comments Blogger 0 Facebook

Post a Comment



 
Sach hay, Top 10 hay nhat, NCKHSPUD, SKKN, Hoi dap ©Email: tailieuchogiaovien@gmail.com. All Rights Reserved. Powered by >How to best
Link:Bantintuvan|tailieusupham|khoahocsupham|SKKN hay|Soidiemchontruong|dayvahoctot|diemthivao10hoctrenmobile|tradiemthituyensinh|Travel - Du lịch
Lớp 9: Ngữ văn | Toán | Tiếng Anh |Lịch sử |Địa lí | GDCD |
Trắc nghiệm lớp 9: Lịch sử
Lớp 12Ngữ văn|Toán|Tiếng Anh| Hóa học | Sinh học | Vật lí |Lịch sử|Địa lí|GDCD|
Top